Twitter Facebook Youtube
Trang chủ » Japan » Khâm Phục Trước Cách Giải Thích Thế Nào Là “Cái Tôi Cá Nhân” Của Một Giáo Viên Người Nhật

Khâm Phục Trước Cách Giải Thích Thế Nào Là “Cái Tôi Cá Nhân” Của Một Giáo Viên Người Nhật

Chúng ta ít nhiều đều biết, văn hóa phương Tây thích đề cao giá trị của từng cá thể, trong khi đó, người phương Đông chúng ta lại chú trọng sức mạnh đoàn kết của tập thể. Tuy nhiên, ngoại lệ hẳn phải có, không phải lúc nào điều này cũng đúng nếu xét theo lối suy nghĩ cá nhân. Vì bao năm qua, mỗi thời mỗi người và ngay cả chúng ta hiện nay đây, mỗi ngày đều vô tình hoặc cố ý có những cách giải thích khác nhau cho sự ngoại lệ này qua những thói quen, việc làm khác biệt với người xung quanh. Nhưng liệu sự khác biệt này đã đủ để nói lên ý nghĩa của từ “cái tôi” hay chưa??

tumblr_nvrfdq8G3E1rqa93do1_1280

Và điều này càng trở nên thú vị hơn khi mới đây một tài khoản twitter của người Nhật nói về sự khác biệt của mỗi cá thể đã trở thành một hiện tượng thu hút hàng ngàn lượt quan tâm bình luận.

Dịch:

“Hồi còn học ở tiểu học. thầy tôi từng nói một điều mà đến giờ tôi không thể nào quên được: ‘Nếu bây giờ thầy bảo cả lớp hãy viết từ kanji cho chữ “Tạnh” 晴, thì chắc chắn mỗi người các con sẽ viết nên những nét chữ khác nhau không thể giống nhau được. Đó chính là sự độc đáo làm nên mỗi cá nhân chúng ta. Nhưng, nếu thầy bảo hãy viết kanji của chữ Tạnh mà các con lại viết kanji của chữ Vũ (Mưa)  雨, và sau đó lại hả hê  vì nghĩ mình ngầu hơn do đã làm khác đi so với người khác, thì sự khác biệt đó chưa gọi là cá nhân được đâu'”.

Quả là một câu nói sâu sắc đúng không! Nhưng rõ ràng là tôi có hơi lúng túng ở câu nói của người thầy, ý của người thấy đó là ” Làm việc theo cách cá nhân là cùng nhau làm nhưng theo cách làm khác nhau của mỗi người” hay là “mỗi người làm cùng một việc nhưng làm khác nhau?”

Và còn những đứa trẻ viết kanji của chữ Vũ thay vì chữ Tạnh thì sao? Có phải người giáo viên ấy muốn nói rằng làm việc cùng với người khác là điều trước hết của việc muốn khẳng định cái tôi cá nhân? Hay chỉ đơn thuần là cái tôi cá nhân ở đây không cần thiết phải là làm một mình sướng một mình?

3898582464_e122486d60_z

Một vài bình luận giải thích của một số Netizen Nhật:

“Nghe có vẻ vui đấy. Chuyện cũng bình thường..”
“Theo mình viết từ Vũ, làm khác đi cũng là khẳng định cái tôi đấy. Chỉ là ở trường không dạy như thế thôi”
“Rủi lỡ không biết viết kanji thì sao? ”
“Không phải lịch sử được viết bởi những người thắc mắc tại sao phải viết chữ Tạnh ngay dòng đầu sao”“Người thầy cũng chỉ làm việc của mình là  dạy tụi nhỏ ‘giữ lề thẳng lối’ thôi .”

Phải nói là những lời bình luận trên chỉ để  tham khảo chứ chúng chẳng giải thích được đâu ra đâu cả.

shingeki_gakkkou-02

Stay in line?! Giữ lề thẳng lối

 

Tuy nhiên có một bình luận mà tác giả bài viết này ưng ý nhất, đó là

“Mấy người đã quên mất ý chính rồi. Ý của người thầy muốn nói rằng khẳng định ‘cái tôi cá nhân’ không phải cứ đi hay làm việc gì đó hoàn toàn khác biệt là được, mà nó là việc những cá thể khác nhau cùng làm chung một việc gì đấy, nhưng họ sẽ không nhận ra rằng họ làm điều đó theo cách riêng của mỗi người. Vì thế cho dù có hai người đang cố gắng viết một chữ kanji giống nhau, nhưng đó là điều không thể vì nét chữ của mỗi người mỗi khác. Cũng như việc chúng ta không thể sống một cuộc đời y hệt như của người khác . Đó mới phải là cái tôi, là khác biệt.”

Câu bình luận này khiến tôi được sáng mắt ra, người thầy không phải đang muốn ép học trò của mình vào khuôn khổ lề lối, ông chỉ muốn khuyên học trò của mình hãy trân trọng và biết tận dụng nét đặc trưng riêng trong con người của  mình chứ đừng nên cảm thấy phải làm những điều điên rồ và  lập dị chỉ để chứng tỏ mình là duy nhất, là độc đáo.

OtakuThời báo nghĩ rằng mỗi cá nhân chúng ta là một cá thể riêng biệt, và dù cho đó có là hai người sinh đôi giống nhau như đúc thì về bản chất họ là hai người khác nhau. Sự khác biệt này còn vượt xa hơn cả việc mỗi người có một nét chữ khác nhau. Vì vậy chúng ta hãy trân trọng và phát huy nét đặc trưng không ai có của riêng mình. Bạn không giống ai, nhưng bạn là duy nhất. Hãy là chính bạn.